Đăng nhập
Tìm kiếm
Chào mừng bạn đến với Chợ thông tin Thiết bị điện Việt Nam.
» Nếu đây là lần đầu tiên bạn tham gia diễn đàn, xin mời bạn xem phần hỏi/đáp để biết cách dùng diễn đàn.
» Để có thể tham gia thảo luận, các bạn phải đăng ký làm thành viên, click vào đây để đăng ký.
Vui lòng nhấn để đăng ký.
Trả lời
 
Công cụ bài viết Kiểu hiển thị
  #1  
Cũ 18-05-2017, 02:18 PM
phukiennhat phukiennhat đang online
Senior Member
 
Tham gia ngày: Jan 2017
Bài gửi: 458
Mặc định Món quà của sự chờ đợi

Hệ thống quảng cáo SangNhuong.com

Món quà của sự chờ đợi

Có câu chuyện vui về một người cưỡi một con ngựa đang phi như bay trên đường. Khi anh và con ngựa chạy ngang qua một khu phố, có vài người quen đứng bên đường thấy vậy gọi với theo, “Anh có việc gì phải đi đâu mà hấp tấp thế?” Anh ta ngoái đầu lại và nói lớn, “Tôi cũng không biết nữa, hỏi con ngựa kìa!”

Trong thời đại của kỷ nguyên thông báo ngày nay, information age, mọi việc xảy ra rất nhanh lẹ và dồn dập, cuộc sống chúng ta hình như cũng bị cuốn theo cùng với một tiết điệu ấy. Mỗi sáng sớm thức dậy, cái mà ta nhìn trước hết là chiếc đồng hồ ở bên cạnh, một ngày của ta cũng được bắt đầu dưới sự chỉ huy của thời giờ. Tốc độ và sự bận rộn trong cuộc sống đôi lúc cũng khiến ta cảm thấy mình cũng giống như anh chàng trong câu truyện ấy.

Có lần tôi đi nghe nhạc với một người bạn. Trong phần giao lưu với khán giả, có người hỏi anh ca sĩ nức danh ấy rằng anh có dự kiến gì cho tương lai của mình không? Anh đáp, bây chừ sự nghiệp anh vẫn còn “đang lên” nên chưa muốn bị buộc ràng hay nghĩ gì đến ngày mai xa xôi hết. Anh chỉ muốn tận hưởng những nhịp mà anh hiện đang có, dù rằng anh phải tạm gác lại một số công việc quan yếu khác, ngay cả cuộc sống riêng của mình… Mà những gì anh chia sẻ cũng rất thật phải không bạn? Đôi khi chúng ta cũng như người đang cưỡi con ngựa chạy như bay, ta chẳng thể dừng lại được.

Có lẽ cái cảm giác rằng khi ta hoàn tất được một số việc nào đó, đạt được những gì mình muốn, chúng mang lại cho ta một cảm nhận rằng cuộc sống mình có phẩm chất và có hướng đi rõ ràng hơn. bởi thế thành thử chúng ta lúc nào cũng phải làm một việc gì, đeo đuổi một cái gì đó, và khi không làm gì hết ta lại cảm thấy như là mình đang phí phạm thì giờ.

Nhưng phải trong cuộc sống, có những lúc ta dừng lại không làm gì, thì đó có là một sự vô ích chăng?

Trong cuộc sống chắc chắn sẽ có những chốc lát đợi chờ, bắt ta phải dừng lại, không làm gì hết. Nhưng chúng không phải là những thời gian vô dụng đâu bạn! Thật ra đó có thể là món quà quý giá mà cuộc sống đôi khi dâng tặng cho mình, nếu ta biết cách hấp thu chúng.






Bà Jan Chozen Bays, một giáo thọ của dòng thiền Nhật bản, có san sẻ về một món quà quý giá mà sự dừng lại trong cuộc sống vội vã này có thể dâng tặng cho chúng ta.

“Trong đời sống, mỗi khi chúng ta bị bắt phải dừng lại và chờ đợi, ví dụ như khi bị kẹt xe trên đường, ta thường có xu hướng muốn làm một cái gì đó để lảng tránh cái cảm giác chờ đợi khó chịu ấy. Ta mở radio lên, gọi điện thoại, xem email, hay ngồi đó bực dọc. Nhưng nếu như ta có một tinh thần minh bạch về những giây lát chờ ấy, chúng sẽ trở thành những cơ hội tập sự giúp mang lại sự tỉnh thức cho mình trong cuộc sống hằng ngày.”

chờ là một sự kiện rất thông thường của đời sống nhưng lại thường gây cho chúng ta một cảm xúc khó chịu. Nhưng ta có thể biến đó trở thành một món quà tặng đặc biệt cho chính mình, một thời cơ, một thời gian để thiền tập. Và sự lợi lạc của nó cũng gấp đôi: trước nhất, ta chuyển hóa được cảm giác khó chịu, tiêu cực của mình, và thêm nữa, bất cứ một chốc lát nào của cuộc sống cũng có thể là một thời cơ thiền tập của ta.

Và sự tập sự này cũng rất là đơn giản. Mỗi khi phải chờ một việc gì, đầu tiên bạn hãy để ý đến những cảm thọ nào đang có mặt trong thân mình, chúng là biểu lộ của những ý nghĩ và xúc cảm hấp tấp trong ta như là sự nôn nóng, bất an. Và mỗi lần ta không để cho những ý nghĩ và xúc cảm ấy biến trở nên quả trái, thí dụ như sự tức tối khi bị kẹt xe, hay nóng vội vì người xếp hàng phía trước quá chậm, là ta đang làm giảm bớt đi năng lượng thụ động của những tập quán, lề thói xưa cũ trong tâm mình.

nếu ta đừng để bánh xe tâm của mình tiếp lăn theo cùng một vết lún sâu trên con đường mòn dẫn ta đi xuống một con đầm lầy, thì rồi một ngày vết lún ấy cũng sẽ được phủ lấp lại bằng phẳng như xưa. Cuối cùng rồi thì những thói quen bực tức, những phản ứng bức xúc của ta sẽ dần dần phai lạt đi. Thật ra tiến trình này cũng chỉ là đơn giản như vậy thôi. Nó cần thời gian, nhưng rất có hiệu quả.

Xem thêm : Thưởng xuân

Hoặc tại : http://baihocdedoi.blogspot.com
Trả lời với trích dẫn


CHUYÊN MỤC ĐƯỢC TÀI TRỢ BỞI
Trả lời


Công cụ bài viết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Mở
Chuyển đến

SangNhuong.com


Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 05:22 PM