phukiennhat
12-05-2017, 02:58 PM
Cà phê và thiền (https://phatphapungdungnhiemmau.blogspot.com/2017/05/ca-phe-va-thien.html)
Theo truyền thống sách vở, dường như gắn liền với Thiền là trà, chớ không phải cà phê. do, theo truyền thuyết, và tuồng như có nhiều sách ghi lại, rằng Ngài Bồ phản ánh Ma từ Ấn Độ sang Trung Quốc để truyền bá pháp môn Thiền Tông, nhưng thấy chưa ai có thể hiểu được, nên lên một ngôi chùa trên núi để ngồi thiền, ngó vách đá trong chín năm; sách ghi rằng, có lúc Ngài ngủ gục, liền cắt mí mắt, rơi xuống thành cây trà. Sau này, các sư uống trà để tỉnh táo.
Truyền thuyết vậy thôi. vị, một nhà sư Ấn Độ sang Trung Hoa để khai sáng Thiền Tông, nói những lời trí não bát ngát, sao lại có chuyện ngủ gục trong khi ngồi thiền. Phải chăng, Bồ phản ánh Ma muốn bày trò cho các nhà sư tập lấy quyết tâm chống buồn ngủ. Và rồi, cắt mi mắt cho mọc thành cây trà cũng là một màn biểu diễn thần thông… Thực tế, trà không dính gì với Thiền; nhưng có thể nhìn cách khác, Thiền sẽ dính tới quơ, vì Thiền là sống trọn cái toàn thể, toàn dụng, là đi đứng nằm ngồi trong tỉnh thức.
Thời này là thời cà phê. Hồi chiều Chủ Nhật, trong khi chờ xem lễ trao Giải Oscars trên đài ABC, tôi bấm trúng một làn sóng tiếng Việt, lúc đó thấy đoạn cuối một bản tin ngắn về cà phê Thiền ở Hà Nội. Một tiệm đúng là cà phê Thiền, vì nhìn lên tường thấy có hình Đức Phật, trên bàn có vườn Thiền bằng cát thu nhỏ kiểu Nhật Bản. Tiệm thứ nhì dường như không thuần túy, vì ngó lên tường thấy có tranh Bát Tiên của Trung Hoa; có thể là hệ trọng tới Lão giáo hay võ phái, nhưng không biết chắc, vì hình chiếu thoáng qua có mấy giây… Hiển nhiên, đây là một bước tiến lớn của từng lớp. Trước giờ, chỉ nghe chuyện về các quán cà phê Thiền ở Sài Gòn, ở Đà Lạt… Khi thủ đô Hà Nội chuyển mình, cả nước rồi sẽ thay đổi.
Tôi nhớ về một Sài Gòn với cà phê: nhiều thập niên trước, làm gì có chuyện quán cà phê Thiền.
Cũng để ngưng một tẹo: lúc đó, tôi chợt thắc mắc về khả năng nhớ của mình. tự dưng nhớ, hẳn là công năng của tâm thức hay vô thức gì đó, không phải tự ý chủ động nhớ -- tiếng Anh gọi là “the latent tendencies.” Nhưng rồi tôi tự nhủ, phải quay lại xem đài ABC để khuya nay còn viết bản tin về Giải Oscars. Và rồi thắc mắc, nãy giờ, mình vừa chao đảo giữa vô thức và tỉnh giác nhiều lần, trên nguyên tắc là chao đảo giữa rất nhiều niệm, vì luận Abhi-dhamma nói rằng mỗi niệm sinh và diệt là gồm 7 niệm vi tế (hay 16 niệm vi tế? Chỗ này không nhớ xác thực). Tự nghĩ, như thế, vô thức có một chiều sâu nối kết ký ức mạnh như thế, mới biết rằng tu không dễ, vì vô thức thường khởi lên bất ngờ những ký ức tầm bậy, hay hình ảnh đau đớn (cũng là lý do, nhiều chiến binh Mỹ trở về từ Iraq và bị hình ảnh bom đạn chết chóc ám ảnh tới bệnh).
Để nói nối cà phê. đôi khi, hồi nhỏ, tôi được ba dẫn ra tiệm cà phê ở góc Lê Văn Duyệt/Tô Hiến Thành ngồi uống cà phê, ăn sáng. Những lúc đó là rạng sáng, khoảng 5 hay 6 giờ sáng, và tôi sửa soạn đạp xe đạp lên sân Hoa Lư tập thể dục. Đó là hồi trung học đệ nhất cấp, cả lớp mỗi tuần phải tới sân Hoa Lư tập thể dục, thường là đá banh. Tôi nhớ ly cà phê thiệt ra không có vị gì như hiện nay, vì đó là cà phê vợt của tiệm hủ tiếu. Có vẻ như có mùi khen khét, theo tôi nhớ. Giờ đó lúc nào cũng có mấy bác xích lô ngồi gần, đổ ly cà phê ra dĩa cho nguội.
Cà phê là một phần đời của Sài Gòn, vì nhìn đâu cũng thấy cà phê. Từ quán cóc, tới quán nhạc; từ cà phê vợt, tới cà phê phin. Nhưng thời đó, làm gì có cà phê Thiền. vì vậy, giờ phải chăng đã chú trọng nhiều hơn, hay cần hơn, một pháp an tâm?
thực thụ không rõ. Có lẽ, cần có một thống kê từng lớp.
Cà phê với tôi thỉnh thoảng gắn liền với văn học, chớ không gắn liền với Thiền. Thời trung học, khi học thi, là cần tới cà phê mới tỉnh. có nhẽ, lúc đó, uống kiểu đó, không tinh tế như các bạn trẻ hiện ngồi uống ở các quán cà phê Thiền. Vì uống kiểu như tôi thời nhỏ, làm gì có chuyện, thử ghi bằng thơ:
nâng lên trong tỉnh giác
tay cầm tách nhẹ nhàng,
khói bay như cánh hạc
len vào kinh từng trang.
Xem thêm
Giấc mơ em nhỏ Việt Nam (https://phatphapungdungnhiemmau.blogspot.com/2017/05/giac-mo-em-nho-viet-nam.html)
Tinh khiết như hoa sen (https://phatphapungdungnhiemmau.blogspot.com/2017/05/tinh-khiet-nhu-hoa-sen.html)
Phương trời cao rộng (https://phatphapungdungnhiemmau.blogspot.com/2017/05/phuong-troi-cao-rong.html)
Hoặc tại : https://phatphapungdungnhiemmau.blogspot.com
Theo truyền thống sách vở, dường như gắn liền với Thiền là trà, chớ không phải cà phê. do, theo truyền thuyết, và tuồng như có nhiều sách ghi lại, rằng Ngài Bồ phản ánh Ma từ Ấn Độ sang Trung Quốc để truyền bá pháp môn Thiền Tông, nhưng thấy chưa ai có thể hiểu được, nên lên một ngôi chùa trên núi để ngồi thiền, ngó vách đá trong chín năm; sách ghi rằng, có lúc Ngài ngủ gục, liền cắt mí mắt, rơi xuống thành cây trà. Sau này, các sư uống trà để tỉnh táo.
Truyền thuyết vậy thôi. vị, một nhà sư Ấn Độ sang Trung Hoa để khai sáng Thiền Tông, nói những lời trí não bát ngát, sao lại có chuyện ngủ gục trong khi ngồi thiền. Phải chăng, Bồ phản ánh Ma muốn bày trò cho các nhà sư tập lấy quyết tâm chống buồn ngủ. Và rồi, cắt mi mắt cho mọc thành cây trà cũng là một màn biểu diễn thần thông… Thực tế, trà không dính gì với Thiền; nhưng có thể nhìn cách khác, Thiền sẽ dính tới quơ, vì Thiền là sống trọn cái toàn thể, toàn dụng, là đi đứng nằm ngồi trong tỉnh thức.
Thời này là thời cà phê. Hồi chiều Chủ Nhật, trong khi chờ xem lễ trao Giải Oscars trên đài ABC, tôi bấm trúng một làn sóng tiếng Việt, lúc đó thấy đoạn cuối một bản tin ngắn về cà phê Thiền ở Hà Nội. Một tiệm đúng là cà phê Thiền, vì nhìn lên tường thấy có hình Đức Phật, trên bàn có vườn Thiền bằng cát thu nhỏ kiểu Nhật Bản. Tiệm thứ nhì dường như không thuần túy, vì ngó lên tường thấy có tranh Bát Tiên của Trung Hoa; có thể là hệ trọng tới Lão giáo hay võ phái, nhưng không biết chắc, vì hình chiếu thoáng qua có mấy giây… Hiển nhiên, đây là một bước tiến lớn của từng lớp. Trước giờ, chỉ nghe chuyện về các quán cà phê Thiền ở Sài Gòn, ở Đà Lạt… Khi thủ đô Hà Nội chuyển mình, cả nước rồi sẽ thay đổi.
Tôi nhớ về một Sài Gòn với cà phê: nhiều thập niên trước, làm gì có chuyện quán cà phê Thiền.
Cũng để ngưng một tẹo: lúc đó, tôi chợt thắc mắc về khả năng nhớ của mình. tự dưng nhớ, hẳn là công năng của tâm thức hay vô thức gì đó, không phải tự ý chủ động nhớ -- tiếng Anh gọi là “the latent tendencies.” Nhưng rồi tôi tự nhủ, phải quay lại xem đài ABC để khuya nay còn viết bản tin về Giải Oscars. Và rồi thắc mắc, nãy giờ, mình vừa chao đảo giữa vô thức và tỉnh giác nhiều lần, trên nguyên tắc là chao đảo giữa rất nhiều niệm, vì luận Abhi-dhamma nói rằng mỗi niệm sinh và diệt là gồm 7 niệm vi tế (hay 16 niệm vi tế? Chỗ này không nhớ xác thực). Tự nghĩ, như thế, vô thức có một chiều sâu nối kết ký ức mạnh như thế, mới biết rằng tu không dễ, vì vô thức thường khởi lên bất ngờ những ký ức tầm bậy, hay hình ảnh đau đớn (cũng là lý do, nhiều chiến binh Mỹ trở về từ Iraq và bị hình ảnh bom đạn chết chóc ám ảnh tới bệnh).
Để nói nối cà phê. đôi khi, hồi nhỏ, tôi được ba dẫn ra tiệm cà phê ở góc Lê Văn Duyệt/Tô Hiến Thành ngồi uống cà phê, ăn sáng. Những lúc đó là rạng sáng, khoảng 5 hay 6 giờ sáng, và tôi sửa soạn đạp xe đạp lên sân Hoa Lư tập thể dục. Đó là hồi trung học đệ nhất cấp, cả lớp mỗi tuần phải tới sân Hoa Lư tập thể dục, thường là đá banh. Tôi nhớ ly cà phê thiệt ra không có vị gì như hiện nay, vì đó là cà phê vợt của tiệm hủ tiếu. Có vẻ như có mùi khen khét, theo tôi nhớ. Giờ đó lúc nào cũng có mấy bác xích lô ngồi gần, đổ ly cà phê ra dĩa cho nguội.
Cà phê là một phần đời của Sài Gòn, vì nhìn đâu cũng thấy cà phê. Từ quán cóc, tới quán nhạc; từ cà phê vợt, tới cà phê phin. Nhưng thời đó, làm gì có cà phê Thiền. vì vậy, giờ phải chăng đã chú trọng nhiều hơn, hay cần hơn, một pháp an tâm?
thực thụ không rõ. Có lẽ, cần có một thống kê từng lớp.
Cà phê với tôi thỉnh thoảng gắn liền với văn học, chớ không gắn liền với Thiền. Thời trung học, khi học thi, là cần tới cà phê mới tỉnh. có nhẽ, lúc đó, uống kiểu đó, không tinh tế như các bạn trẻ hiện ngồi uống ở các quán cà phê Thiền. Vì uống kiểu như tôi thời nhỏ, làm gì có chuyện, thử ghi bằng thơ:
nâng lên trong tỉnh giác
tay cầm tách nhẹ nhàng,
khói bay như cánh hạc
len vào kinh từng trang.
Xem thêm
Giấc mơ em nhỏ Việt Nam (https://phatphapungdungnhiemmau.blogspot.com/2017/05/giac-mo-em-nho-viet-nam.html)
Tinh khiết như hoa sen (https://phatphapungdungnhiemmau.blogspot.com/2017/05/tinh-khiet-nhu-hoa-sen.html)
Phương trời cao rộng (https://phatphapungdungnhiemmau.blogspot.com/2017/05/phuong-troi-cao-rong.html)
Hoặc tại : https://phatphapungdungnhiemmau.blogspot.com